máy bơm nước hỏa tiễn công ty in ấn https://duan-knparadise.com/ Bơm nước hỏa tiễn bóp da nam Túi nilon PP cong ty in bieu mau
Diễn đàn của các kỹ sư kết cấu Việt Nam - View Single Post - Sự cố và lãng phí, cái nào thiệt hại hơn?
View Single Post
Old 27-01-2005   #7
inspector
Thành viên rất tích cực
 
inspector's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2004
Bài gởi: 362
Thanks: 0
Thanked 696 Times in 89 Posts
Default Công ty Đường Quảng Ngãi:“Chúa Chổm” đời nay! -2

“Mua về để bỏ, xây rồi... ngắm chơi?”

Có một sự thật không thể phủ nhận là các thành viên mới của BGĐ Cty ĐQN đang đau đầu vì thừa biết đang phải quản lý, điều hành một DN thua lỗ, nợ nần và đứng trên bờ vực phá sản. Điều này còn được thể hiện rõ hơn trong kết luận mới đây của Kiểm toán Nhà nước (KTNN) khu vực miền Trung: “Cơ sở vật chất kỹ thuật đã đầu tư cho sản xuất đường và các loại hình sản xuất, nhưng không sử dụng hết công suất mà vẫn phải khấu hao dù vốn cho sản xuất kinh doanh chủ yếu là vốn vay trong và ngoài nước, lãi vay phải trả và chênh lệch tỷ giá tiền vay ngoại tệ lớn, lao động dôi dư, việc đầu tư kém hiệu qủa của những năm trước đây... là những yếu tố dẫn đến giá thành cao hơn giá bán”. Ngay cựu Giám đốc Nguyễn Xuân Huế cũng phải thừa nhận trong văn bản giải trình với tổ công tác của Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Quảng Ngãi: “Trong số các công trình đầu tư, có một số bộ phận các công trình đi vào sản xuất chưa thực sự có hiệu quả!...”.

Theo đánh giá của nhiều cơ quan chức năng, một trong những nguyên nhân khiến Cty ĐQN bị đẩy đến tình trạng “đứng trên bờ phá sản” như hiện nay là do từ năm 1995 đến năm 2002, lãnh đạo Cty đã bỏ ra 788,9 tỷ đồng để đầu tư xây dựng mua sắm mới TSCĐ (chiếm 86% tổng nguyên giá TSCĐ hiện có). Điều đáng nói là tuy đã đổ ra nhiều tiền của như vậy, nhưng công tác quản lý đầu tư còn nhiều bất cập, đơn vị không tuân thủ trình tự thủ tục đầu tư, vi phạm quy chế đầu tư xây dựng cơ bản (XDCB). Ngành chức năng đã “điểm mặt, chỉ tên” một số khía cạnh như: Các dự án sau khi hoàn thành, đưa vào sử dụng mới đem trình Bộ NNPTNT phê duyệt (Dự án Nhà máy sữa, công trình xử lý chất thải, dây chuyền kem cây, bao PP, 10 triệu lít bia, bể chứa cồn...). Quản lý chi phí XDCB trong phần lớn các công trình đều không chặt chẽ. Các công trình xây lắp, mua sắm thiết bị đều chưa được đấu thầu. Phần vật tư Cty cấp không theo đúng đơn giá XDCB... dẫn đến nhiều công trình vượt dự toán được duyệt và nhiều khoản chi phí bị cắt giảm sau khi quyết toán công trình được thẩm tra; 5 dự án đầu tư hoàn thành đã đưa vào sử dụng nhiều năm, nhưng nay vẫn chưa được quyết toán do chi phí thực tế cao hơn số dự toán được duyệt, đơn cử như: Dự án dây chuyền kem cây đầu tư với tổng kinh phí 11,2 tỷ đồng (cao hơn dự toán đựơc duyệt 2 tỷ đồng), đã hoàn thành và đưa vào sử dụng từ tháng 4/1997 nhưng đến nay mới chỉ khấu hao được 25% và được xếp vào danh mục tài sản không cần dùng, nhưng vẫn chưa được quyết toán. Dự án dây chuyền bánh Chocopic trị giá 17 tỷ đồng đã hoàn thành và bàn giao từ 1999, đến nay khấu hao 30%, nhưng tổng dự toán chưa có, quyết toán chưa được duyệt. Có 2 công trình sau khi đầu tư xong thì thất lạc hồ sơ... Đặc biệt, KTNN nêu rõ: “Nhiều công trình trước khi đầu tư không tính toán thận trọng gây lãng phí nhiều chục tỷ đồng” và “đếm đầu” những công trình, dự án sau khi đầu tư, đưa vào sản xuất kinh doanh nhưng công suất máy móc thiết bị đạt rất thấp, không mang lại hiệu quả như: dây chuyền bánh Chocopic, sữa chua, kem cây, nước khoáng chai Pét... Nghiêm trọng hơn cả là dự án mở rộng Nhà máy đường Quảng Phú 4.500 tấn mía/ngày, chi phí tập hợp đến nay đã lên tới 288 tỉ đồng, trong khi dự toán được duyệt là 257 tỉ đồng. Do đầu tư không đồng bộ và khảo sát vùng nguyên liệu chưa thận trọng nên đã không đủ nguyên liệu sản xuất. Mặc dù đã di chuyển dây chuyền cũ lên lắp đặt tại nhà máy đường An Khê (GiaLai), nhưng nguồn nguyên liệu cũng chỉ đáp ứng 55% công suất của dây chuyền còn lại. Nhìn nhận việc này, KTNN khẳng định “Dự án đầu tư mở rộng Nhà máy đường Quảng Phú là thực sự không cần thiết”...

“Thần đèn” kiểu mới và “Sự tích máy đánh phân”

Khi Cty ĐQN rầm rộ mua sắm máy móc, dư luận đã lên tiếng cảnh báo về việc quản lý, sử dụng. Tuy nhiên, những người có trách nhiệm đã bỏ ngoài tai tất cả để rồi “ăn đủ” hậu quả: tại hầu hết các đơn vị, công suất sử dụng máy móc thiết bị thấp (30-68% công suất thiết kế) như dây chuyền sản xuất nước tăng lực KHS tại nhà máy nước khoáng chỉ đạt 5,3% công suất, nước khoáng PET đạt 11,2%; không ít tài sản mới đầu tư xong đã được xếp vào danh mục... tài sản không cần dùng như: 3 nồi nấu đường (khoảng 20 tỉ đồng), dây chuyền sản xuất kem yogurt - kem cây của nhà máy sữa (20 tỉ đồng); bao bì, nhãn hiệu bánh kẹo trị giá hàng tỉ đồng. Thậm chí có tài sản chỉ hoạt động một thời gian ngắn rồi... bỏ xó, cho biến thành sắt vụn như dây chuyền xử lý phân BIOEARTH (có hình dáng giống chiếc máy cày nên dân Quảng Ngãi gọi là “máy đánh phân”). Có một chuyện rất khôi hài mà dân Quảng Ngãi ai cũng biết: khi chiếc “máy đánh phân” trị giá 270.000USD được mua về để đánh trộn và xử lý các chất thải từ nhà máy đường hoạt động, cả thị xã Quảng Ngãi được một phen bất ngờ, bởi chiếc xe cứ đánh tung phân, chất thải lên khiến thị xã thối inh. Dân chúng kêu ỏm tỏi nên Công ty phải “đình chỉ lưu hành” chiếc xe kỳ quặc này và đến nay “xe phân” dần trở thành... đống sắt vụn.

Khi sự thật về Cty ĐQN phơi bày, nhiều người tự hỏi: “Tại sao lãnh đạo Cty lại ra quyết định mua sắm hàng loạt thiết bị đắt tiền để rồi mang về xếp xó như vậy?”. Điều này chỉ cơ quan điều tra mới trả lời được. Thế nhưng có một chuyện mà ở Quảng Ngãi ai cũng biết. Đó là khi đã “lượn” khỏi vị trí, một lãnh đạo cũ của Cty ĐQN đã quay lại “vòi” tiền “công viết luận chứng”, trị giá khoảng trên 400 triệu đồng. Dĩ nhiên, BGĐ mới của Cty ĐQN tái mặt, lắc đầu quầy quậy vì việc “viết luận chứng” của vị này này thực ra chỉ là việc cho di dời Nhà máy đường Quảng Phú lên An Khê, Gia Lai (sau khi bỏ ra gần 300 tỷ đồng mở rộng nhưng không có mía để ép) bởi sợ “chết chìm”, vì lúc đó Chính phủ không cho phép xây dựng mới nhà máy đường. Dân Quảng Ngãi kháo nhau: “Vị lãnh đạo này giỏi hơn cả “thần đèn” Nguyễn Cẩm Luỹ vì “nhấc nhẹ” một lúc vài ngàn tấn sắt thép vượt 300 km lên tận An Khê, Gia Lai, đã vậy còn cả gan đòi tiền “viết luận chứng”?...

Đất Quảng Ngãi vốn nghèo, dân Quảng Ngãi từ trước đến nay vốn quen khổ, chính vậy mà Trung ương dành rất nhiều ưu đãi cho dải đất miền Trung này. Thế nhưng với kiểu đầu tư, quản lý như ở Cty ĐQN nêu trên thì có lẽ còn rất lâu, mảnh đất này mới giàu lên được! Trách nhiệm này thuộc về ai? Báo Đầu tư sẽ thông tin cụ thể đến bạn đọc trong những số báo tới.
inspector vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn